(Tôi viết về thần tượng)
- Từ bé tôi là một người nhút nhát và luôn không tự tin vào bản thân
mình, cuộc sống tôi trôi qua rất đơn giản. Cho đến một buổi đêm kì
diệu một buổi đêm mà dường như tôi đã tìm ra cánh cửa bước vào thế
giới, bước vào cuộc sống của mình.
Hồi
tôi học lớp 4, tình cờ tôi xem được clip “Earth song” của Michael trên
VTV ngày đó còn chưa có VTV 1, 2, 3 mà chỉ là VTV đơn thuần, tôi đã
thực sự bị hút vào một cách kì lạ không phải bởi bề ngoài hay điệu nhảy
đẹp mà vì chính giọng hát và tâm hồn anh. Trong những sáng tác, anh
luôn bộc lộ từ những chủ đề xã hội như ô nhiễm môi trường, bảo vệ trẻ
em hay phân biệt chủng tộc, tôi như bị mất hồn, mất ăn mất ngủ để tập
theo anh những điệu nhảy hay cách biểu diễn của anh. Tôi lùng sục khắp
nơi để tìm những clip anh biểu diễn hay video clip để chiêm ngưỡng thần
tượng của mình, những ngày đó cuộc sống tôi như sang một trang khác tôi
như tìm được một tia sáng mới, một con đường mà mình sẽ chọn để đi hết
cuộc đời này, chính anh đã là người truyền cảm hứng đích thực, mãnh
liệt cho tôi để tôi đi theo con đường nghệ thuật đầy chông gai và bạc
bẽo.

Ngày
qua ngày, tôi càng đam mê hát và nhảy giống anh. Cho đến những ngày đầu
tiên khi tôi được biểu diễn trên trường cấp 2 hồi đó tôi học lớp 7, hôm
đó tôi thực sự rụt rè và hồi hộp cũng như bất cứ một ai mới lên sân
khấu lần đầu, tôi cố gắng và thể hiện đam mê của mình. Rồi lần đầu tiên
tôi nhận được những tràng vỗ tay cảm giác đấy thật vui và khó tả. Tôi
tiếp tục đam mê tập luyện theo anh mặc dù gia đình và thầy cô không ủng
hộ. Những trân đòn của ba mẹ, những nhận xét, cách nhìn nhận không tốt
về tôi rằng tôi suốt ngày nhảy nhót đi theo nghệ thuật là hư hỏng của
thầy cô, bạn bè và những người xung quang tạo thành một bức tường như
ngăn cách tôi với cuộc sống bình thường.
Dần dần tôi cảm thấy tự ti và buồn nhưng nhiều năm qua đi, tôi đã lấy
được chính điều đó để chứng minh cho mọi người thấy một điều đó là có
đam mê và nỗ lực là có thể làm được tất cả. Dù có khó đến đâu, tôi vẫn
quyết định theo đuổi đam mê của mình kể cả là nghệ thuật cũng vậy, tôi
đam mê nó và nhất định tôi sẽ làm và làm nó đến khi không thể nữa. Tôi
tiếp tục tập tành và nhận được những lời mời biểu diễn, đi diễn nhiều
và mọi người đặt nicknamne cho tôi là Kiên Michael, tôi thấy tự hào vì
cái tên này của mình.

Đến
cuối cấp 2, tôi tìm được nhiều người bạn có cùng sở thích với mình và
cùng tập tành. Cuộc sống của tôi dường như không còn cô đơn nữa khi tôi
luôn có Michael bên cạnh cùng một số người yêu thích mà tôi tìm được.
Cứ đi học xong tôi lại về nhà bật nhạc để nhảy và hát theo Michael, tôi
đi diễn và nghiên cứu bất cứ thứ gì liên quan tới anh, gần như tôi quá
ngấm chất nhạc và cách biểu diễn của anh đến mức tôi có thể chắc chắn
mình hiểu từng động tác và hành động Michael trên sân khấu. Yêu Michael
nên tôi cũng học theo cách suy nghĩ tư duy của anh trong công việc, từ
những công việc từ thiện, những tính nhân văn trong ca khúc cho đến
cách sáng tác, biên đạo và làm việc...
Nhiều
người không biết luôn miệng nói rằng Michael lột da hay đi tẩy trắng,
họ chỉ tin vào báo chí trong khi không biết rằng anh bị bạch biến, một
căn bệnh đáng sợ rồi lợi dụng điểm yếu yêu thương trẻ em của anh để lấy
lý do kiện tụng, kiếm tiền từ anh, một người luôn sáng tác, làm từ
thiện, giúp đỡ, yêu thương trẻ em như vậy liệu có thể làm thế? Liệu có
thể viết được những bài hát như “Heal the world”, “Earth song” hay “We are the world”,..vv.v.
Mọi thứ thật nhàm chán và chỉ xoay quanh túi tiền của anh cũng như
những nhà báo kiếm tiền cho chính họ… Thời gian lại trôi, tôi càng hiểu
và thương anh hơn rất nhiều vì những sức ép của báo chí cũng như việc
làm một người nổi tiếng luôn bị mọi người soi mói chỉ trích hay ghen
tị, bên cạnh đó
anh lại còn phải luôn sáng tạo và cho ra những sản phẩm mới. Công việc
thật quá vất vả. Có lẽ đến giờ tôi cảm nhận được anh rất rõ vì một phần
tôi cũng đi theo con đường nghệ thuật của anh, con đường mà anh đã
truyền cảm hứng mãnh liệt cho tôi cho đến tận bây giờ...
Ngày hôm nay anh đã không còn trên cõi đời này, có lẽ đúng như câu châm ngôn mà tôi thường ghi nhớ “Khi sinh ra mọi người cười ta khóc hãy sống thế nào để khi mất đi mọi người khóc ta cười”.
Các bạn à! Vua nhạc Pop –Michael Jackson đã mãi mãi ra đi đến một nơi
rất xa nào đó,có lẽ là một nơi như trong câu chuyện thần thoại Peter
Pan mà anh yêu thích, chắc anh đang bay và mỉm cười nhẹ nhàng nhìn
xuống chúng ta… Còn thế giới chắc chắn giờ họ đang khóc thương anh và
tôi cũng chắn chắn cũng sẽ có người đặt câu hỏi cho những kẻ đã từng
xuyên tạc, bêu xấu anh giờ họ đang nghĩ gì… Khắp năm châu nước mắt dành
cho anh, một con người vĩ đại, một huyền thoại, một vết khắc sâu quá
lớn của nền âm nhạc, nghệ thuật thế giới, một con người đã làm nên lịch
sử, đã làm rung động không biết bao nhiêu trái tim con người trên trái
đất này…

Michael
đã qua đời nhưng chắc chắn những người yêu thích anh trên khắp địa cầu
này cũng như tôi sẽ luôn hạnh phúc và tự hào vì tôi đã chọn anh Michael
ạ! Tôi đã chọn một người vĩ đại làm thần tượng của mình đến hết cuộc
đời này, tôi thấy hạnh phúc và mãn nguyện vì điều đó... Thế giới này
vẫn còn nợ anh quá nhiều, nợ anh những thông điệp những điều mà anh đã
làm cho thế giới, những ước mơ về một thế giới hòa bình không chiến
tranh… Có lẽ chúng tôi sẽ không bao giờ quên những điều đó Michael ạ!
Chúng
tôi sẽ không quên những thông điệp mà anh để lại cho thế giới này: bảo
vệ môi trường, yêu thương lẫn nhau và giữ một màu xanh trên toàn thế
giới… chúng tôi sẽ luôn ghi nhớ điều đó.
Chắc
giờ đây anh đã được thanh thản, thoát khỏi những cay nghiệt của cõi
trần này. Anh hãy yên nghỉ Michael nhé! Anh sẽ mãi mãi trong trái tim
tôi và người hâm mộ…
Anh sẽ không bao giờ cô đơn…You are not alone….
Forever Michael… I love you…