Tin Vắn:  
 
   
  HOME TIN NHẠC VIỆT TIN NHẠC NGOẠI PHÁT HIỆN PHONG CÁCH NGHỆ SĨ VIẾT BẠN ĐỌC VIẾT THẢO LUẬN CHAT VỚI NGÔI SAO
 

 
NGHE NHẠC PHẢI NGHE BLOG RADIO DẤU CHÂN ONLINE DIỄN ĐÀN GIẢI TRÍ KẾT NỐI
NhacVietPlus - Phải nghe - Tưởng rằng đã quên
Sắp xếp theo:   Số A Ă Â B C D Đ E Ê F G H I K L M N O Ô Ơ P Q R S T U Ư V W X Y
Tưởng rằng đã quên

Như những giai điệu của những sự thương nhớ, như những thanh âm yêu thương ngọt ngào, sự đam mê đi cùng những sự ân cần và dịu dàng... Rồi mình ngỡ ngàng thật ra nó chỉ là ảo giá. Một thế giới đẹp nhưng thường là không thật.


Chia sẻ Facebook       Gửi phản hồi
Gửi tin qua E-mail       In tin

Hôm nay  thật là vô vị! Cầm lên rồi đặt xuống cái điện thoại, chẳng biết làm gì nữa. Không biết đường phố về đêm đông vui làm sao, không biết có còn một thế giới nào đang thật vui ngây ngất...

Lòng lại buồn, mệt mỏi trí óc và thân xác, người lừ đừ như chuẩn bị bệnh, có lẽ vì vậy ảnh hưởng đến cách nghĩ rất nhiều. Muốn và muốn nhiều thứ, muốn ôm lấy mọi thứ, không muốn rời xa một điều gì. Nhưng, lại chữ "nhưng" của cái đầu tràn ngập boăn khoăn, suy nghĩ.
 
Tưởng rằng đã quên... thật sao?

Mình thật buồn! Lòng trỗi dậy sự thương nhớ, những gì đã qua thật đau đớn nhưng cũng êm đềm. Con người ta thật vô tư. Buồn vì đêm về, chỉ mình thân này gặm nhấm sự lẻ loi và đơn độc.

Mình thật lạ lùng, mình quá nhút nhát và tràn ngập bóng đêm của sợ hãi. Mình quá khép kín để chấp nhận bước đi. Mình cố thủ trong một sự cô độc với chính mình. Những người bạn... mình thật có lỗi phải không? Mình thật tồi tệ và xấu xa vì đã luôn đứng ngẩn ngơ rồi cứ bước đi im lặng. Mình có phải quá sợ hãi? Mình không nghĩ vậy. Làm sao đây để biết chấp nhận thất bại và nhược điểm bản thân, làm sao đây để mình liều lĩnh và bạo dạn hơn?

Như những giai điệu của những sự thương nhớ, như những thanh âm yêu thương ngọt ngào, sự đam mê đi cùng những sự ân cần và dịu dàng... Rồi mình ngỡ ngàng thật ra nó chỉ là ảo giá. Một thế giới đẹp nhưng thường là không thật.

Bạn sẽ chấp nhận? Bạn sẽ bỏ cuộc khi nào? Bạn sẽ rời xa mình? Chỉ còn là vấn đề thời gian cho những sự đồng ý. Sống lãng mạn là như thế nào? Có phải người ta luôn mâu thuẫn? Có phải sự mâu thuẫn đang giết chết dần mòn kẻ không biết chế ngự mâu thuẫn bản thân?


Chợt đau khi vẫn còn âm hưởng của âm thanh tiếng khóc, có lẽ đó là âm thanh vang dội lại của ký ức. Mình khóc hay ai đó khóc. Sự yên bình mình đang kiên trì để đạt được lại là thế này sao, là những cơn lốc xoáy của sự đam mê và lãng mạn, là sóng thần ồ ạt ập đến trước khi biển rất bình yên.

Chợt buốt cả tim khi khống chế cái điên tâm thức của nó. Có phải càng khổ đau người ta mới biết mình đang yêu! Và chỉ có khổ đau người ta mới có thể yêu nhiều hơn thế nữa.

Người ngơ ngẩn như kẻ không hồn vì không biết làm sao để bộc lộ và giải bày được sự Điên loạn không tìm ra nguyên nhân và cách giải thích. Cần một sự yêu thương, cần một bờ vai và quẳng bỏ tất cả một cách khô khốc lạnh nhạt nhất.

Là cái thứ điên rồ gì vậy?

(Bài viết của Andy_Orchis)

  • Nhacvietplus tổng hợp

Tưởng rằng đã quên
Trịnh Công Sơn - 1972
Thể hiện: Thái Hiền

Tưởng rằng đã quên
Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên
Nhưng tim yếu mềm
Một ngày thấy em
Là đời bỗng đêm vây khốn

Tưởng rằng đã quên
Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên
Thân đau muốn nằm
Vì từng bước em
Là từng mũi đinh cuồng điên

Còn gì đâu những đóa hoa hồng
Vì trái tim tội lỗi lưu vong
Còn gì đâu những má xưa nồng
Dù xác thân còn phút ăn năn

Tưởng rằng đã quên
Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên
Em qua phố rộng
Một lời trối trăn
Còn tìm thấy trong đôi mắt

Tưởng rằng đã quên
Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên
Tay em vẫn còn
Dựng đời bão lên
Làm từng vết thương hồn nhiên

Còn lại đây những sớm mai buồn
Vì phố xưa cỏ lá mong manh
Còn lại đây những bến hoang tàn
Vì xác thân đã quá lênh đênh.

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin Gửi phản hồi
Phản hồi độc giả
biển mùa đông_hbt - Hà Nội - bienmuadong_hbt@yahoo.com.vn
Sợ nhất là những lúc cảm thấy mình trống rỗng và vô cảm! ngay lúc này đây tôi thấy mình sợ bản thân mình đến thế! Sợ nỗi cô đơn, sợ lạc lõng, sợ trống trải, sợ nỗi tuyệt vọng, sợ vô cảm, sợ…tất cả những gì có trong mình lúc này. Ngoài kia người và người hối hả những ngược xuôi,những lo toan, những vụn vặt cuôc sống. mặc kệ chứ! Chẳng ảnh hưởng gì đến ta, ta vẫn một mình góc tối, một mình gặm nhấm nỗi buồn Ta nghĩ về cuộc đời ta, một con bé 21 tuổi, mong manh, yếu đuối, luôn mang nỗi tự ti mặc cảm riêng mình. Vẫn khát khao với những khao khát riêng mình. Đó là một bờ vai vững chắc tin yêu, một mái ấm nho nhỏ bình yên, với những đam mê đến cháy lòng, một chỗ đứng trong xã hội để được công nhận là chính mình. Tôi thấy mình bé nhỏ quá, trước nhưng muôn thuở cuộc đời. Tôi đã từng yêu, dù không phải là lần đầu tiên rung động trước một người con trai. Nhưng là lần đầu tôi để mình sống và bộc lộ thật sự là mình, thật nhất, dạn dĩ nhất .tôi hạnh phúc, tôi có những niêm vui, có những tiếng cười, có bình yên… vậy mà chưa một lần tôi thú nhận điều đó, ngay cả với chính bản thân mình. Tôi sợ điều gi? Có lẽ là sự đổ vỡ. một sự đổ vỡ mong manh. Rồi sóng gió ghé qua,. Tôi chới với, yếu ớt và… bất lực nhin tình yêu ra đi mà không sao níu giữ. Ta hèn nhát quá để hạnh phúc ra đi mà ko thể làm gì! Để đến khi tinh yêu đó ra đi ta mới thấy ta cần hạnh phúc ây, bờ vai ấy, giọng trầm ấy đến độ nào. Mới thấy giờ ta sống vô nghĩa quá, thùa thãi quá. Giờ đây tất cả đã quá muộn rồi ! người ấy đã đi trên con đường họ lựa chọn, nơi ấy … không có tôi. Tôi giờ đây là sự lãng quên, là ký ức, là điều bình thường như biết bao điều bình thường khác. Liệu ỹ nghĩa của tôi trong họ giờ là thế nào? Liệu có còn tồn tại? tôi vẫn cố tỏ ra rằng mình mạnh mẽ và cứng cỏi để họ yên tâm bước trên con đường ấy. dù chưa một lần ta binh yên, chưa một lần nào ta quên họ. Ta sợ, sợ một nỗi : “ một ngày nào đó ta có thôi hêt yêu người…” bất chọt nghe bài hát, nỗi đau ấy lại trở về, nhức nhối vẹn nguyên...
CÁC TIN KHÁC:
Goodbye’s (The Saddest Word)   (27/11/2009)
A dream seen in a dream   (26/11/2009)
Dance With My Father   (25/11/2009)
Too soon to say goodbye   (24/11/2009)
Đi học   (20/11/2009)
Người thầy   (19/11/2009)
Bụi Phấn   (19/11/2009)
Biển đêm   (19/11/2009)
Vì em yêu anh   (18/11/2009)
Thôi anh hãy về   (17/11/2009)
Xem tiep Tro ve dau trang
Góc tối
  1  2  3  4  5
MUSEUM
Blog Radio 117: Cầu hôn lần nữa!
 
Blog Radio 116: Tình nhân lặng lẽ
 
Ba yêu nhất lúm đồng tiền của mẹ!
 
Blog Radio 114: Sao em luôn phải tự dựa vào chính mình?
 
Blog Radio 113: Giải cứu Tình Yêu
 
TIN ẢNH
  Minh Hằng là người rất lạc quan, không thể vì khó khăn mà từ bỏ mọi thứ. Trước khi Hằng có thành công như hôm nay đã thất bại nhiều. Mình sẽ cố gắng hết mình để đạt được những điều mình muốn. Trong lúc khó khăn thì mẹ và em trai luôn là động lực của Hằng, đặc biệt là mẹ Hằng, mỗi khi có khó khăn Hằng đều nói chuyện với mẹ và mẹ luôn ủng hộ, động viên Hằng.  
TIÊU ĐIỂM
TIN NHẠC VIỆT
  Cháu nhạc sĩ Văn Cao đoạt giải piano quốc tế
TIN NHẠC NGOẠI
  SNSD tiết lộ nguyên tắc hẹn hò
PHÁT HIỆN
  Bertrand Cantat, đúng là... số mệnh đen!
PHONG CÁCH
  Maya sexy cá tính
BẠN ĐỌC VIẾT
  Thông tin về giải Grammy âm nhạc cổ điển
THẢO LUẬN
  Điểm danh tứ trụ
MUSEUM
  Blog Radio 117: Cầu hôn lần nữa!
NGHỆ SĨ VIẾT
  Vương Dung, I am – tôi là…

 
Chuyên trang Âm Nhạc - Báo điện tử VietnamNet - Số giấy phép: 1285/GP - BTTTT, cấp ngày 27/8/2008 Tổng biên tập: Nguyễn Anh Tuấn
© Phát triển bởi * VietnamNet Plus * Địa chỉ toà soạn: Số 4 Láng Hạ - Ba Đình - Hà Nội
 
   Add NhacViet Plus to your feeds page  About NhacViet Plus Feeds       How to add your blog Feeds In To NhacViet Plus